Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Truyện ma kinh dị - Âm giới (P1)

truyen ma kinh dị - Âm giới (P1). Truyện ma kinh dị - "Âm giới (P1)" - Chúng tôi cùng nằm ngay ngắn đắp tấm chăn mỏng trong căn phòng vắng lặng nhìn ngó bâng quơ khung cảnh mờ sương ẩn hiện qua khung cửa sổ bên ngoài, thì bỗng nhiên, cả hai chúng tôi đều nghe như có một luồng gió lạnh thổi vào căn phòng... Truyện ma kinh dị vô cùng ghê rợn, tình tiết dựng tóc gáy, không dành cho những bạn yếu bóng vía.
truyen-ma-kinh-di-am-gioi-1-.jpg
Truyện ma kinh dị - Âm giới
Truyện ma kinh dị - Âm giới (P1)
Tôi là đàn bà thật, nhưng không phải là người có tính dễ tin vào những chuyện hoang đường không tưởng, lại càng không tin rằng đời sống của một con người còn có thể được tiếp tục sau khi người đó đã chết, đã tắt thở qua đời, thêm nữa, lại còn có thể quay về, quay trở lại dương trần dưới trạng thái một linh hồn, hay dù chỉ bằng cái thể vía để trú nhập vào xác của người sống mà đòi lại những thiệt thòi oan khuất khi xưa. Lẽ dĩ nhiên, tôi cũng mong đó là những điều có thật. Nhưng tôi thật tình không thể tin một sự kiện phản khoa học đến không thể nào giải thích một cách tường tận như vậy.
Tôi rất thường xao lãng hoặc cùng lắm thì cũng chỉ mỉm cười cho qua chuyện mỗi khi có dịp tình cờ nghe những người chung quanh kể lại hoặc bàn tán về những hiện tượng vô hình giống như là điều chỉ có thể xảy ra do các bộ óc nhiều tưởng tượng của những người mê tín có thói quen "ăn cơm dương gian bàn chuyện âm phủ". Tuy tôi không có ý phản bác lại bằng lời nói nhưng lúc nào, tự trong tâm tôi cũng chỉ cho đó là những câu chuyện trong các cuộc trà dư tửu hậu, những câu chuyện huyển hoặc nhảm nhí.
Nhưng sự thật, vẫn là sự thật. Và, sự thật đó lại đã xảy đến cho chính tôi mới là điều thật lạ...
Vào thời gian vợ chồng chúng tôi sắp sửa cử hành hôn lễ cách đây bảy, tám năm, và tôi đã phải đối diện với một vấn đề hơi nan giải với một cô gái sấp sỉ tuổi tác với tôi, bởi vì cô ta có liên hệ quan trọng đến quyết định thành hôn của hai đứa chúng tôi. Trước khi chúng tôi gặp nhau rồi quyết định lấy nhau, tôi và anh Bích, người chồng tương lai của tôi đã có thời kỳ quen biết và giao du thân mật với Duyên – tên của cô gái này. Ðiều này thì tôi đã từng được anh Bích kể cho tôi biết một cách tường tận. Bích nói với tôi:
– Duyên với anh quen biết nhau trong một buổi sinh nhật tại nhà của một người bạn học. Sau lần đó, chỉ là những liên lạc nằm trong tình bạn bình thường. Một đôi lần anh với Duyên cũng có gặp lại nhau trong một vài buổi họp mặt thân hữu khác rồi đến ngày sinh nhật của cô ấy, theo phép xã giao, anh cũng nhận lời mời của cô ấy đến nhà cô ta tham dự sinh nhật với một món quà mang theo cho đúng lệ xã giao. Mối quan hệ chỉ có vậy thôi. Nhưng anh không dè, đến khi Duyên biết tin chúng mình sắp sửa thành hôn, thì cô ta lại làm dữ, cãi cọ cắng đắng rất lôi thôi. Anh cũng chẳng biết phải làm sao hơn là tìm gặp cô ta xác định lại vấn đề để cho cô ta hiểu rõ ràng rằng, giữa anh và cô ta chỉ là hai người bạn thuần túy.
Qua mối giao hảo giữa những bạn hữu của cả tôi lẫn anh Bích, tôi biết rằng những lời anh nói đều là sự thật và tôi rất cảm thông với anh. Chính vì vậy mà có lần tôi đã thẳng thắn đề nghị với Bích:
– Hay là anh để cho em gặp cô ta một lần. Em sẽ trình bày cùng cô ta rõ mọi việc, chắc cô ấy sẽ hiểu được lý lẽ thôi.
Bích sẵn sàng gật đầu:
– Ừ! Em nghĩ vậy cũng phải. Nhưng có cần sự hiện diện của anh trong lần gặp gỡ này không?
Tôi nhìn Bích từ chối:
– Chắc không cần đâu anh ạ! Con gái chúng em gặp nhau chắc chắn là dễ dàng chuyện vãn hơn là có một người khác phái xen vào, cho dù người đó là anh đi nữa, nhiều khi chỉ làm cho cô ta và em thêm bối rối...
Bích vui vẻ gật đầu.
Và tôi đã tìm gặp mặt Duyên đúng như tôi đã dự định. Câu chuyện giữa chúng tôi cũng chẳng có điều gì gọi là gay cấn, sau khi Duyên nghe tôi nói với nàng rằng, quan hệ tình cảm giữa tôi với anh Bích, rất thật dạ thương nhau và hai chúng tôi đã có chung một quyết định đi đến hôn nhân, nếu có bất cứ sự việc uẩn khúc nào đó xảy ra giữa anh Bích với Duyên mà tôi chưa được hay biết thì tôi mong cô ta cứ thổ lộ cho tôi biết, tôi sẵn sàng đón nhận. Nhưng cô ta chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt rất buồn, chậm rãi nói:
– Không có gì đâu chị Phượng ạ! Giữa tôi và anh Bích thật ra, chỉ là một tình yêu đơn phương. Trong lòng tôi đã thầm yêu anh ấy nhưng tôi lại chưa bao giờ dám tỏ tình cùng anh ấy và ngược lại, anh Bích đối lại với tôi cũng rất mực thước đàng hoàng. Tôi cảm thấy có điều mất mát và buồn phiền khi nghe tin anh ấy sẽ lập gia đình cùng cô nên tôi có đôi lần chuyện trò than vãn tâm sự của mình với một vài người bạn thân thiết mà thôi! Cô đừng giận tôi làm gì. Thật ra, lỗi lầm này là do tôi tự tạo ra để rồi tự mình buồn khổ. Cô với anh Bích chẳng có lỗi gì đâu. Nhưng, tôi phải thú nhận với cô một điều là, có lẽ suốt cuộc đời, tôi không thể nào quên được hình ảnh anh Bích. Nhưng tôi hứa với cô sẽ hết sức tự chế và không để điều gì phiền toái cho hai người đâu.
Tôi chào tạm biệt Duyên trong niềm cảm xúc và thân tình. Tôi không quên nói với Duyên:
– Chị cũng thừa biết, duyên tình vốn là số mệnh. Ðừng muộn phiền và nhớ đến góp vui với vợ chồng chúng tôi trong ngày cưới.
Duyên cúi xuống nhè nhẹ gật đầu. Dường như nàng cố tình không để cho tôi nhìn thấy hai dòng lệ nóng vừa từ từ lăn trên đôi má, mắt đượm buồn da diết.
Ðám cưới của chúng tôi được diễn ra náo nhiệt và bình thường như trăm ngàn cuộc hôn lễ khác. Trong ngày cưới, cả tôi và anh Bích chồng tôi đều để tâm tìm kiếm sự hiện diện của Duyên trong đám đông bạn bè thân thuộc. Nhưng tuyệt nhiên, không một ai trông thấy bóng dáng của nàng. Vậy là Duyên đã không đến góp vui với chúng tôi.
Cưới nhau xong, vợ chồng chúng tôi dẫn nhau lên nhà dì Oanh ở thành phố Ðà Lạt để hưởng tuần trăng mật như đã định trước.
Một buổi chiều, sau một ngày tôi với Bích đưa nhau đi ngoạn cảnh núi đồi hùng vĩ khắp chốn khắp nơi, lên chơi cả trò rượt bắt trên đồi Cù rồi trở về nhà dì Oanh đúng vào giờ cơm tối. Tự nhiên, tôi cảm thấy trong lòng như có điều gì đó bất an nên không tham dự với cả nhà trong bữa ăn tối, nên xin phép lên lầu nằm nghỉ sớm. Một lát sau thì chồng của tôi cũng lững thững lên theo. Chúng tôi cùng nằm ngay ngắn đắp tấm chăn mỏng trong căn phòng vắng lặng nhìn ngó bâng quơ khung cảnh mờ sương ẩn hiện qua khung cửa sổ bên ngoài, thì bỗng nhiên, cả hai chúng tôi đều nghe như có một luồng gió lạnh thổi vào căn phòng. Sợ tôi cả trọn một ngày đã thấm mệt có thể bị nhiễm cảm nên chồng tôi vội đứng dậy kiểm soát lại cánh cửa sổ. Cửa vẫn đóng kín và cái màn treo không hề động đậy. Chàng trở lại giường nằm, ôm chặt lấy tôi như muốn biểu lộ tình thương yêu che chở và chúng tôi nằm đó chưa lâu, chưa có thể nói là cả hai đang chìm dần vào trạng thái mơ màng. Bỗng nhiên, cả hai chúng tôi cùng sửng sốt, cùng chỉ cho nhau thấy trên vách tường gạch sơn màu hồng lợt hiện ra một khung hình có lồng chân dung của một thiếu nữ.
Không đầy một phút đồng hồ sau, hình ảnh người thiếu nữ trong khung hình từ từ sắc nét lại giống như khi chúng ta bắt đầu mở màn ảnh TV lên, hình ảnh hiện lên từ mờ nhạt cho đến khi sắc nét lại để cho cả hai chúng tôi cùng nhận biết một cách rõ ràng đó là khuôn mặt của Duyên với làn tóc đen huyền phủ dài trên làn vải áo lụa trắng của đôi bờ vai tròn lẳn.
truyen-ma-hay-bi-mat-trong-quan-net-4-.jpg
Truyện ma hay - Âm giới
Truyện ma kinh dị - Âm giới (P1)
Ðiều đáng nhấn mạnh đây là một khung hình có màu sắc rực rỡ và còn có làn ánh sáng mát dịu từ đó tỏa ra y như màn ảnh của một chiếc máy TV đang hoạt động, chỉ khác là phần màu sắc rất là sống động và đậm nét. Cả tôi lẫn Bích đều nhận thức được rõ ràng là chúng tôi không thể nằm mơ. Chúng tôi đều nhớ rất rõ ràng tại chỗ đó trên vách tường đã không có treo bất cứ vật gì cả một tuần lễ nay và ngay cả trước ngày chúng tôi xin phép dì Oanh để lên đây tá túc trong tuần trăng mật. Sự kiện bất thường này khiến cho hai vợ chồng chúng tôi kinh ngạc tột độ, riêng tôi cảm thấy khiếp sợ vô cùng. Ngay khi nhìn thấy hình ảnh của Duyên, tôi vừa bàng hoàng tưởng như mình đang lạc vào giấc chiêm bao, vừa bối rối khiếp sợ. Tôi choàng tay ôm cứng lấy người chồng mà mắt không rời khung hình vẫn còn hiện hữu. Khuôn mặt của Duyên trong khung hình rất hiền lành và không biểu lộ ý gì như muốn làm hại chúng tôi. Cho dù là vậy, tôi vẫn cảm thấy sợ hãi đến nỗi không thể dằn được kêu lên. Tôi hét to lên để dì tôi có thể nghe thấy. Nhưng tuyệt nhiên, trong nhà từ trên lầu xuống dưới vẫn hoàn toàn im vắng. Từ dưới lầu không có ai chạy lên chỗ phòng của chúng tôi. Bích thấy tôi sợ hãi quá, chàng quơ tay kéo kín mép chăn phủ kín qua đầu cho tôi, đồng thời chàng ôm chặt lấy tôi cho tôi bớt sợ hãi.
Khung hình của Duyên bỗng đột nhiên mờ nhạt dần, giống như khi nó đã hiện ra, tất cả chìm biến đi đâu mất và không khí trong căn phòng ngủ cũng trở lại ấm cúng như lúc thường. Chúng tôi nằm đó một hồi lâu mà chẳng ai thốt với ai nửa lời cho đến khi chúng tôi thiếp vào trong giấc ngủ đầy mộng mị. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ của giấc ngủ kéo đến nhanh chóng bất ngờ, tôi lại thấy, tôi không còn ở trong căn phòng của nhà dì Oanh với chồng tôi nữa, mà tôi đang nằm ở một chốn nào đó mà tôi không cảm thấy gì là lạ lẫm, nhưng nhìn kỹ chung quanh, tôi cũng chẳng nhận ra được sự vật gì quen thuộc, nhưng chắc chắn không phải tôi đang nằm bên cạnh chồng trong căn phòng ngủ của nhà dì Oanh ở Ðà Lạt.
Tôi nhìn thấy tỏ tường hình ảnh của Duyên như trước đây tôi đã chạm mặt. Bất chợt, Duyên thản nhiên bước qua người tôi. Nàng cầm một vật gì đó ở trên tay giống như một cái bì thư và tiến ra phía bên ngoài cửa ra vào như cố ý bỏ lá thư ở ngoài đó để đợi người lấy thư đến lấy đi. Tôi nghe thấy tiếng nói của Duyên văng vẳng thoảng trong không khí:
– Không khéo anh ấy lại trách cứ là mình không chịu báo hung tin...
Tôi chẳng hiểu Duyên đang nói điều đó với ai, trong khi tôi ú ớ muốn bắt chuyện với nàng để bày tỏ tình thân thiện hay ít ra cũng cố hỏi Duyên xem tôi đang ở nơi nào hoặc có vài lời thăm hỏi. Nhưng tôi không thể nào nói lên được thành lời. Chắc hẳn, sự kiện này chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Nhưng đến sáng hôm sau, hai vợ chồng chúng tôi tỉnh giấc thật sớm, vào lúc trời ngoài kia còn dầy đặc sương mù. Tôi cảm thấy hoàn toàn khỏe mạnh và tỉnh táo lạ thường bên tách cà phê đậm đà do chính dì Oanh đã pha sẵn còn đang nghi ngút khói. Bích, chồng của tôi với khuôn mặt rạng rỡ vui tươi đang hân hoan thả những hơi thuốc lá của buổi đầu ngày.
Ðến xế trưa, thừa lúc cả nhà đi vắng, kể cả anh Bích, chồng của tôi, cũng có chút việc phải đi ra ngoài thị xã mua sắm ít đồ dùng, tôi đem chuyện thấy khung hình hiện ra đêm qua ra kể với dì Oanh. Nghe chuyện xong, dì như có điều gì khác lạ, dì bảo tôi đợi một chút, rồi quày quả đi vào phòng riêng, dì trở ra với một tấm ảnh nhỏ trên tay. Tấm hình đó đúng là tấm ảnh của Duyên, đúng là khuôn mặt buồn vời vợi mà Duyên đã hiện ra trên tường nhìn hai vợ chồng tôi bằng tia mắt hiền lành với nụ cười buồn da diết. Dì Oanh nói nhỏ vào tai tôi:
– Con bé này tên Duyên. Nó cũng là cháu họ của dì, còn Bích, chồng của cháu bây giờ vốn là cháu trai của chú Phúc, tên người chồng của dì đã khuất núi. Ngày trước, cách đây ít lâu, Bích cũng lên đây thăm dì và tình cờ gặp Duyên trong một buổi tiệc tất niên. Hai người họ có quen biết nhau, nhưng Bích không có chút tình ý gì với Duyên cả. Trái lại, dì nhận thấy Duyên đã có cảm tình sâu đậm với Bích. Dì biết Bích ra vẻ dửng dưng...
Nói chuyện đến đây, đúng vào lúc đó có người đưa thư ngừng xe lại trước sân nhà. Ông ta trao cho dì Oanh một xấp thư mới gởi tới. Dì Oanh đứng dậy đón lấy mớ thư. Dì vừa đi vừa lật lật từng lá thư xem của những ai đã gởi. Bỗng dì bặm lấy môi, nhìn tôi trợn tròn đôi mắt:
– Duyên nó đã qua đời thật rồi Phượng ạ! Ðây là điện tín từ Sài Gòn vừa mới gởi lên. Cháu xem này.
Tôi đưa tay đỡ lấy điện tín từ bàn tay run rẩy của dì Oanh. Cái chết đột ngột của Duyên đã khiến dì Oanh thật sự xúc động bàng hoàng. Chồng tôi, ngay phút đó cũng đã về tới, chàng thong thả bước vào nhà, và tỏ ra hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy thần sắc của dì Oanh có hơi khác lạ, trong khi trên tay của tôi còn đang cầm tờ điện tín. Tôi trao ngay tờ giấy điện tín cho Bích. Chàng đọc xong, bất giác buông tiếng thở dài:
– Cô ta chết rồi Phượng ạ! Nhưng chết trong hoàn cảnh nào thì tờ điện tín này không thấy nói.
Chúng tôi hốt hoảng cùng nhớ lại hình ảnh của Duyên chiều tối hôm qua trong căn phòng ngủ ở trên lầu. Không hiểu Duyên bị chết bởi nguyên do nào, vào lúc nào mà vong linh của nàng hiển linh như vậy. Duyên còn cẩn thận hiện về báo riêng cho tôi biết trong giấc ngủ chập chờn, sẽ có người gởi bức điện tín lên thông báo cho cả hai vợ chồng chúng tôi được biết để mà đón nhận.
Tôi với chồng tôi quyết định chấm dứt tuần trăng mật sớm hơn dự định. Chúng tôi vội vàng từ giã dì Oanh với ý định trở về Sài Gòn cho kịp ngày chôn táng của Duyên. Nhưng khi về đến nơi thì mọi chuyện chôn cất ma chay cho Duyên cũng đã xong xuôi cả rồi. Vợ chồng chúng tôi chỉ còn có thể đưa nhau tới nấm mộ còn xanh cỏ của Duyên để thắp cho nàng một nén hương tưởng niệm rồi sau đó, chúng tôi lại bị cuốn hút vào những công việc bận rộn hằng ngày...
Một thời gian sau đó, thỉnh thoảng vợ chồng tôi vẫn giữ mối dây liên lạc với gia đình của Duyên bằng cách lâu lâu hai chúng tôi cùng đưa nhau đến thăm viếng bà mẹ già của Duyên nơi căn nhà cũ tọa lạc ở khu ngoại ô Gò Vấp, gần tổng y viện Cộng Hòa. Căn nhà giờ đây nhuốm vẻ tiêu điều hơn cả lúc Duyên còn sống. Cảnh nhà đơn chiếc với thân mẫu và cậu em trai khoảng mười mấy tuổi của nàng. Ðời sống thường nhật của bà cụ vốn đã thu gọn lại, khép kín từ lúc chồng bà qua đời, giờ đây lại càng khép kín hơn nữa. Nhìn bà cụ với cảnh nhà đơn chiếc, lòng tôi càng thêm thấy áy náy và chợt nảy ra ý định mời bà cụ đến nhà của tôi để cho hai bà cụ gì có cơ hội thay đổi không khí sinh hoạt, gặp nhau chuyện vãn cho vui. Tôi đem chuyện này ra nói với Bích, anh tán đồng ngay. Anh Bích nói:
– Chúng mình chở bà mẹ của Duyên đến nhà mẹ em là được rồi, phải không?
Nghĩ xong là làm, chúng tôi đến thăm mẹ Duyên, nói với cụ rằng chính thân mẫu của tôi, cũng cần có người bầu bạn chuyện vãn cho vui nhà. Nhưng bà mẹ của Duyên đã mấy lần từ chối, viện cớ cụ đã già và sức khỏe không cho phép bà di chuyển đó đây nhiều. Sau cùng vì tôi năn nỉ mãi, bà cụ nhận lời để cho chúng tôi gọi một chiếc xe taxi chở cụ xuống nhà để chuyện vãn với mẹ tôi.
Có một điều khác lạ là nhà tôi có nuôi một con chó mực vạm vỡ nhưng nó lại rất hiền lành dễ thương. Không hiểu vì sao vừa thấy chiếc taxi chở mẹ của Duyên ngừng lại trước cửa nhà, con mực đã cụp đuôi lủi mất cho đến xế chiều, khi bà mẹ của Duyên đã ra về, con mực mới xuất hiện trở lại, nó rên lên ư ử và cứ chúi mũi mò mẫm đánh hơi khắp nhà.
Ít lâu sau, như để trả lễ, bà mẹ của Duyên ngỏ ý cũng muốn mời mẹ của tôi đến nhà chơi. Mẹ tôi có tâm tính vốn rất tươi vui và dễ tính, cụ nhận lời ngay:
– Phải đó con! Chúng ta cũng nên thỉnh thoảng ghé đến thăm để bà cụ được vui. Ðời sống của bà cụ xem ra, kể từ ngày đột nhiên mất đi đứa con gái yêu quý vì cô ta tự vận bởi thất tình, bà cụ trở nên trầm mặc, cảnh nhà tẻ lạnh quá...
Tôi ở nán lại với mẹ tôi trò chuyện với bà cụ mẹ của người đã khuất trong căn nhà giờ đây rất hoang tàn lạnh lẽo. Chúng tôi cảm thấy rờn rợn ngay giữa ban ngày, nhưng không biết đích xác là tại sao cả hai mẹ con lại cùng mang chung một cảm giác. Chúng tôi muốn sặc lên khi tấm thảm lau chân đã củ kỹ để trước ngưỡng cửa ra vào bỗng nhiên tung lên y như có một bàn tay nào đó tự cầm lên giũ giũ thật mạnh khiến bụi đất bám đầy ở đó tung bay lên khắp cả nhà, bụi bậm bay ngang cả nơi chúng tôi đang ngồi. Bà cụ thì dường như đã quá quen thuộc với những hiện tượng lạ lùng như thế này. Bà bình tĩnh nói:
– Không có gì đâu. Lại là con Duyên đó mà.
Nghe bà nói vậy, tôi bỗng nhiên cảm thấy rất ghê sợ. Chẳng lẽ, những chuyện phản khoa học như chuyện này lại có thể xảy ra giữa ban ngày và còn được mặc nhiên thừa nhận. Bà cụ thân mẫu của Duyên lẩm bẩm như phân trần:
– Không phải lúc nào hồn ma của con Duyên cũng hiện về làm dấy động như vậy đâu. Chắc nó có điều gì còn oan khuất chưa giải tỏa được đó mà!
Tôi liên tưởng ngay tức thời ra nỗi niềm oan uất của Duyên vì mối tình đơn phương của nàng đã dành cho chồng của tôi – anh Bích – đã không được toại nguyện cho nàng khiến nàng trở nên thất vọng rồi tự đi tìm cái chết.
Hai mẹ con tôi thật tình không còn muốn nán lại trong căn nhà lạnh lẽo này nên vội vã cáo biệt bà cụ để ra về. Vài ngày sau lần viếng thăm bà mẹ của Duyên, dường như chính linh hồn của duyên đã đi theo mẹ con chúng tôi về nhà bởi vì, sau này, không cần phải có sự hiện diện của bà mẹ Duyên thì con chó mực trong nhà chúng tôi vẫn thỉnh thoảng rú lên từng hồi, nó còn rên rỉ y như nó có điều chi đang hậm hực. Rồi những hiện tượng vô hình bắt đầu nổi lên rõ rệt hơn từ ngày đó. Trong căn nhà bếp của chúng tôi, chén đĩa tự nhiên bay khỏi kệ và rớt bể lung tung. Bàn ghế thì cứ di động quanh phòng luôn luôn như có bàn tay người xô đẩy. Những bức hình treo trên tường từ bao lâu nay, tự nhiên bị tháo gỡ rơi xuống sàn gạch.
Tôi bắt đầu nghĩ ngợi nhiều hơn đến những vấn đề huyền bí và những quan niệm đánh thép của tôi xưa nay đối với những chuyện hoang đường đang bị giao động ghê gớm. Tôi cảm thấy sợ sệt vô cùng vì chợt nhận ra cảm giác như lúc nào cũng có tia nhìn của một người nào đó đang bám sát vào từng hành động đi đứng của tôi. Ðôi mắt đó cứ nhìn tôi chằm chặp chẳng rời, nó theo dõi tôi sát nút cả ngày cũng như đêm.
>> Đọc phần tiếp theo: Truyện ma kinh dị - Âm giới (P2)
>> Đọc thêm các truyện ma có thật hấp dẫn tại đây

Bí mật trong quán Nét (P1)

truyen ma hay - Bí mật trong quán Net
Vào năm 2007, lúc ấy là thời điểm mạng internet đang bắt đầu phổ biến, cũng là lúc game online trở nên hút khách hơn là chat vì tốc độ cao của mạng alarmL đã thay thế cho mạng rùa bò dial up.Từ đó nhu cầu sử dụng internet để chơi game đã khiến cho các quán net game online lúc nào cũng đông khách nếu biết chiều khách và có dàn máy tốt, việc kinh doanh INTERNET tuy không thể làm giàu nhưng chí ít nó vừa nhàn, lại hái ra khá nhiều tiền nếu so với các ngành nghề khác.
Bảo lúc đó là 1 thanh niên 22 tuổi chưa có việc làm, tốt nghiệp lớp 12 thi đậu vào cao đẳng CNTT thì anh bỏ ngang vì không theo nổi chương trình học quá nhiều tạp nham trước khi bước vào chuyên ngành.Với cái bằng lớp 12 lúc đó thì bước ra đời làm ăn quả thật rất khó, nghĩ đi nghĩ lại anh quyết định xin ông bố 1 số tiền để mở 1 quán game online, vì theo anh thì kiến thức về vi tính của mình dư sức đảm bảo cho cái quán net hoạt động ổn định, vả lại tiền bạc cũng khá dư dả.
Cầm số tiền 150 triệu trong tay, Bảo hồ hỡi tậu ngay 20 máy vi tính cấu hình loại khá cùng 1 dàn màn hình 17 inches second hand vì theo anh cái màn hình LCD mới vừa mắc, vừa dễ bị phá hỏng. Việc kế tiếp là tìm địa điểm kinh doanh, theo sự giới thiệu của cậu bạn tên Hùng, Bảo đến địa chỉ 24/4 đường Quang Trung quận Gò Vấp...
... đập vào mắt anh là 1 ngôi nhà khá dài, nằm ở giữa đường đi trong hẻm, xung quanh là 1 bãi cỏ lớn, nếu không nhìn rõ cứ tưởng đây là 1 căn nhà nằm giữa đồng trống. Chủ nhà tên Hưng đã khá đứng tuổi phân bua: "Nhà này đơn sơ nhưng khá rộng, lại nằm kế đường đi trong xóm nên rất dễ làm ăn". Bảo cũng nhìn ra căn nhà này có giá trị hơn là bề ngoài, mỗi ngày từ con nít đến người lớn đi ngang đây không biết bao nhiêu mà kể, ai đi ngang cũng tò mò hỏi khi nào khai trương vì xung quanh đây không hề có 1 quán net nào.
Căn nhà rộng độ 5 mét , dài khoảng hơn 3 chục mét nhưng khổ cái là chia làm 3 gian và gian ở giữa là nhỏ nhất chỉ dài khoảng 4 mét, tuy nhiên nó lại là gian làm Bảo không hài lòng và thấy rờn rợn nhất. Thì ra bên trong là 1 ngôi mộ, hay đúng hơn là 1 ụ đất nhô lên, bên trên là 1 tấm hình của người quá cố ghi tên là Nguyễn Thị Minh Hải 51 tuổi. Bảo nhìn tấm hình màu đã sờn trên mộ mà không khỏi rùng mình : hình có lẽ chụp lúc bà Hải sắp chết, hai mắt đỏ long sòng sọc nhìn vào máy chụp mà Bảo cứ tưởng đang nhìn mình, người bà cong oằn oại, hai tay bấu chặt vào thành giường như rất đau đớn.Bảo không dám nhìn lâu, anh quay sang hỏi ông Hưng: "Cho phép tôi hỏi 1 tí, tại sao lại chụp hình cho người chết lúc như thế này?".
Ông Hưng ái ngại nắm chặt 2 tay xoa đi xoa lại 4,5 lần rồi mới nói bằng giọng buồn buồn: "Chị Hải là chị ba của tôi, hồi đó gia đình nghèo khó nên chị đi quét rác để kiếm sống, còn tôi thì chạy xe ôm ở đầu đường đây này.
Chuyện đáng lẽ không có gì nhưng cách đây 5 năm trong 1 lần đi quét rác về khuya, chị bị 1 con chó đen lang thang trên đường Nguyễn Oanh cắn, khi cắn chị 2 mắt nó đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống, may có cây chổi nên chị đã đánh đuổi nó đi và trở về nhà xức dầu rồi thôi. Cứ nghĩ không có gì nên chị cũng không đi chích ngừa. Không ngờ 10 ngày sau thì chị bảo đau đầu,
thấy khó chịu ngay vết thương bị cắn dưới đùi. Ngày thứ 11 thì chị bắt đầu có cảm giác sợ nước, sợ tắm và mỗi khi uống nước thì chị lại la làng lên như hồi còn nhỏ bị ép uống thuốc đắng. Tôi đưa lên trạm xá thì bác sĩ lắc đầu bảo quá trễ rồi, chị bị lây bệnh dại từ con chó quỷ quái đó. Khi tôi đem chị về thì chị không đi đứng được nữa như là người bị liệt, nhưng lâu lâu thì lại lên cơn cuồng và co giật.
Biết chị sắp chết, gia đình nghèo nên chẳng có tấm ảnh nào từ lúc trưởng thành đến giờ nên tôi nhờ bác Năm gần nhà chụp dùm 1 tấm hình để có hình làm đám tang cho chị.Khi bác Năm đến nơi thì chị đang lên cơn co giật và điên loạn, lâu lâu lại tru lên 1 hồi dài.Tôi vừa thương chị vừa kinh hãi, bác Năm cũng tái mặt nên yêu cầu chụp ngay rồi về, khi máy ảnh chĩa về phía chị cũng là lúc chị chồm lên và tru lên mấy tiếng, 2 mắt nhìn căm hờn vào cái máy ảnh và người chụp, có lẽ chị không muốn ai chụp hình chị lúc đang ghê rợn thế này.
Bác Năm chụp xong thì lật đật bỏ đi nhanh về nhà và hẹn ngày giao hình.Cơn dại hoành hành chị đến 4 giờ sáng hôm sau thì chị qua đời, tôi còn nhớ trước lúc chị qua đời chị tru lên một hồi rất dài, hai tay đưa thẳng về phía tôi, 2 con mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào tôi 1 cách căm hờn, tôi cũng không hiểu tại sao lại như thế nhưng tôi rất sợ, tôi lùi về phía cửa.Tiếng tru làm mọi người trong xóm giật mình, khi họ chạy sang thì chị tôi đã chết, người khô quắc vì thiếu nước,10 ngón tay gầy và nhọn như muốn bấu víu vào ai nhưng chưa kịp, khi tắm rửa cho cái xác thì cô Xuân hàng xóm phát hiện 10 đầu ngón tay chị tôi rỉ máu liên tục không ngừng.
Quá sợ hãi và không muốn để lâu nên tôi yêu cầu cho vào quan tài sớm, vì tiền bạc không có nên tôi yêu cầu chôn chị ngay tại nhà để giảm chi phí vì đất nhà tôi khá rộng, tôi lại có thể trông nom mộ thường xuyên.Từ đó đến nay đã 5 năm rồi ngôi mộ vẫn ở đây.Có lẽ nhờ chị tôi phù hộ nên tôi lấy được người vợ cũng có chút ít gia sản cha mẹ để lại, cô ấy thì sợ ngôi mộ nên bắt tôi về ở chung bên nhà của cha mẹ. Do vậy mà tôi muốn cho mướn căn nhà này để kiếm thêm". Bảo nghe câu chuyện dài trên mà đầu óc cứ suy nghĩ lang man, tưởng như là anh đang chứng kiến cảnh người chị ba của ông Hưng đang tuyệt vọng cào cấu và tru lên như cố gắng gọi thần chết đến đón sớm cho đỡ đau khổ, cuộc đời thật là không công bằng,người đã nghèo khổ, lại làm cái nghề bị xem là tận cùng xã hội, vậy mà nghịch cảnh vẫn không buông tha đến nổi chết trong đau đớn vẫy vùng.
Dù có chút sợ hãi khi nghe câu chuyện ghê rợn trên nhưng Bảo cho rằng chuyện đã lâu rồi, ông Hưng vẫn sống bình thường trong căn nhà thì đâu có gì mà lại sợ, vả lại khi thằng Hùng dẫn đến nó đã bảo ông chủ nhà ra giá là 2 triệu còn thương lượng."Nhà rộng mà rẻ như thế thì có ma cũng mướn", Bảo thầm nghĩ.
Mọi chuyện cuối cùng cũng xong, giấy phép kinh doanh, thuế....nhờ có ông già quen biết nên chỉ vài ngày là Bảo đã hoàn thành, chỉ chờ ngày khai trương. Đêm trước ngày khai trương, Bảo đã mướn Long, thằng bạn cùng xóm sang giúp coi tiệm net và trả lương 1,2 triệu/tháng.Hai anh em bàn tính ngủ tại tiệm cho đến sáng hôm sau để khai trương nên không về nhà.
Đêm đó trời mưa rất to, Bảo đang thiu thiu ngủ thì bật dậy vì mắc tiểu, cầu tiêu nằm ở gian cuối, vì vậy mỗi khi đang sửa sang phòng máy chờ ngày khai trương mà mắc tiểu thì Bảo cũng rất ngán khi phải đi ngang qua gian giữa nên anh thường nín tiểu đến khi về nhà.Nhưng hôm nay anh phải ngủ đến sáng, không thể nín được, Bảo đành cố gắng vén màn bước qua gian giữa, vừa bước qua thì anh thở phào nhẹ nhõm vì thằng Long đang kê ghế bố ngủ trong gian giữa, nó đắp mền kín mặt ko biết vì sợ hay vì lạnh nhưng Bảo nghĩ nó sợ lạnh vì từ nhỏ nó đã nổi tiếng là gan dạ không biết sợ ma quỷ. Cuộc đời có nhiều chuyện kỳ lạ, cái mình cho là đáng sợ thì lại không sợ, cái mình cần đến thì lại đáng sợ.
Bảo bước vào gian cuối để đến phòng vệ sinh thì tâm trí anh lại nổi lên những ý nghĩ ma quái, biết đâu bên trong nhà vệ sinh với ánh sáng mờ mờ từ cái đèn tròn vàng cũ kỹ kia, có 1 người đang nằm tru lên những tiếng ai oán.Tà không thể thắng chính, ý nghĩ sợ hãi cũng ko thể làm giảm nổi khó chịu nhức nhối khi phải nhịn tiểu nên Bảo cũng ráng lết từng bước vào nhà vệ sinh.May cho Bảo là từ lúc bước vào cho đến lúc bước ra cửa hoàn toàn không hề có 1 điều gì bất thường làm Bảo phải rờn rợn cả. Bảo nhanh chân bước vào gian giữa thì thấy thằng Long đã thức dậy và đi ra gian ngoài, cái mền nó quẳng ngay trên ghế, Bảo lật đật bước ra gian ngoài thì thấy thằng Long người ướt đẫm, đang phơi cái áo mưa lên móc,trên bàn là 2 hộp cơm gà còn nóng hổi.
truyen-ma-hay-bong-ma-sau-nha-2.jpg
Truyện ma hay - Bí mật trong quán Net
Truyện ma hay - Bí mật trong quán Net
Bảo hỏi: "ơ hay cái thằng này, tao đi tiểu xong mà mày mua xong hộp cơm ư?" Long than vãn: "Mày cứ đùa, tao phải chạy xe gần 3 cây số rồi chờ nó gần 15 phút dưới mưa mới xong 2 hộp cơm đấy, ở đó mà đi tiểu với đi cầu".Bảo giật mình hoảng hốt đánh rơi hộp cơm đang cầm trên tay
xuống đất, nếu thằng Long đi mua cơm nãy giờ vậy người nằm trên ghế bố lúc nãy là ai ?
Bảo đứng chết lặng gần 2 phút, không nói một câu nào. Thằng Long tuy không hiểu gì hết nhưng cũng đoán được phần nào vì vẻ mặt của Bảo cực kỳ kinh sợ, tuy nhiên đối với 1 kẻ không sợ trời, không sợ đất, không sợ ma quỷ, chỉ sợ người như nó thì việc thằng Bảo sợ ma quỷ là 1 chuyện đáng buồn cười, Long cười ha hả đến văng nước bọt vào mặt Bảo rồi lên tiếng trêu chọc:
" Ông chỉ nom gà hóa cuốc, nếu có người nằm trong đó thì bây giờ nó đi đâu? không lẽ nó tự đào mồ chui lên ghế nằm cho khỏe 1 lát rồi lại chui xuống mồ? vậy thì ai lấp đất cho nó?"
Bảo không nói gì, anh cũng mong những gì anh nhìn thấy chỉ là ảo giác, hoặc giả có thằng ăn trộm nào vào nhà nấp để trốn gia chủ thì vẫn còn đỡ hơn là hồn ma chui từ đáy mồ lên.Bảo kéo tay thằng Long đi thẳng vào gian giữa, anh chỉ ngay vào cái ghế bố và nói :
" Nếu mày không vào đây ngủ thì tại sao cái ghế bố và cái mền lại nằm ở đây?"
Long cười sặc sụa và đáp:
"Cái ghế và cái mền là tao đem vào nhưng chưa kịp ngủ thì đói bụng quá nên đi mua cơm, mà cái mền tao xếp ngay ngắn sao bây giờ lại tung ra cả thế kia? chắc chú mày sợ quá khua tay múa chân tùm lum chứ gì ha ha ha!!!!"
Bảo bực mình nói lớn:
"Tao đâu phải con nít, tao làm gì thì tao nhớ chứ.Mà tại sao mày lại vào đây ngủ? hết chỗ để đánh giấc rồi hay sao?"
Long nhịn cười phân bua:
"Tao muốn xem trên đời có ma quỷ thật không? và có thì mặt mũi nó ra sao để tao làm quen".
Bảo im lặng không nói gì, anh biết có nói gì thì thằng Long lì lợm này cũng không thèm tin, nhưng trong cái cõi u minh này, có nhiều điều mà khoa học chưa giải thích được, huống chi mình chỉ là 1 thằng kỹ thuật viên tin học quèn, kiến thức chỉ đủ xài cho 1 tiệm net bé tí, không cách nào giải thích được chuyện kinh dị này.Nghĩ vậy nên Bảo cũng không để ý nữa, anh đem ghế bố ra gian ngoài dùm thằng Long rồi bảo nó: "tối nay mày ngủ gian ngoài với tao, lỡ có trộm thì còn biết đường mà ứng phó".
Long cười đáp: "Chứ không phải lỡ có ma thì mày ôm tao sao hô hô hô"
Bảo đỏ mặt nằm xuống ghế nhắm mắt cố gắng ngủ, nhưng cái hình ảnh ghê rợn của bà Minh Hải trên tấm bia cứ ám ảnh lấy anh, Bảo tưởng tượng bà Minh Hải dùng 10 đầu ngón ray rỉ máu đào như điên dại để trồi lên khỏi mặt đất rồi lên ghế bố của thằng Long nằm tận hưởng cái cảm giác dương gian, hoặc ghê rợn hơn là bà Minh Hải muốn trả thù những kẻ đã nhìn tấm hình trên bia mộ vì bà cho rằng họ đang xỉ nhục mình? suốt đêm hôm đó, tuy không có thêm chuyện gì bất ngờ xảy ra nhưng Bảo cứ thức trắng vì đầu óc miên man suy nghĩ, mà người bình thường nhìn vào cứ cho rằng ông chủ nhỏ này đang suy nghĩ cho ngày mai khai trương, đâu ai ngờ được câu chuyện rùng rợn mà anh đang suy đoán trong đầu.
-7 giờ sáng hôm sau trước cửa tiệm net đã đông kín, đa phần là trẻ em, chỉ có 1 người lớn duy nhất là 1 bà cụ tuổi chừng 70 đang chờ tiệm mở cửa khai trương để vào gọi điện thoại quốc tế cho đứa con trai đang ở bên úc.Ở việt nam thật lạ, dân chúng mê game online 2D xấu hoắc chứ không thèm chơi game 3D dù cùng 1 hãng phát hành.Bằng chứng là game VLTK lúc nào cũng đông trong khi Cửu Long Tranh Bá suốt buổi sáng chả ma nào thèm ngó đến mặc dù đây là 1 game khá ăn khách tại Hàn Quốc. Với kinh nghiệm học hỏi từ các thế hệ kinh doanh phòng nét trước, Bảo quyết định làm đêm để tăng thu nhập, nhưng điều lo lắng của anh không phải là công an kiểm tra, hay liên ngành 814 tuýt còi mà là cái mộ và giấc ngủ.Nếu làm đêm thì anh phải ngủ ở đây vì thằng Long phải về nhà chứ không thể bắt nó ở tiệm 24/24 được.Ko lẽ ban đêm mắc tiểu lại phải kêu thằng tí chơi VLTK dẫn đi vào toilet thì sau này ai còn xem mình ra gì?
-Đồng hồ đã điểm 7 giờ tối, ngày khai trương của quán khá thuận lợi, Bảo dùng chức năng tổng kết của CSM, phần mềm tính tiền miễn phí (nhưng ko được miễn dịch với quảng cáo) thì doanh thu từ sáng cho đến giờ là hơn 500 nghìn, Bảo nhẩm tính nếu tình hình thuận lợi và làm cả ban đêm thì 1 tháng thu về gần 25 triệu, trừ chi phí mạng+điện+lương+thuế+hư hỏng thì 1 tháng bỏ túi cỡ hơn 15 triệu, 1 con số mà những người có học đại học đến năm thứ 10 cũng không thể mơ tới khi mới bước chân ra làm ăn. Chính vì lý do này nên Bảo đã quyết tâm: "Phải làm đêm bằng bất cứ giá nào", điều này đồng nghĩa với việc Bảo sẽ thường xuyên tiếp xúc với bà Minh Hải..............
-11 giờ khuya, tiệm net giờ chỉ còn lại những anh chàng teen trở lên, những đứa nhỏ buổi sáng chơi rất sung giờ cũng phải trở về nhà theo lệnh của mẹ, người mà chúng cho rằng còn mạnh hơn cả nhà phát hành game, dẫn theo lời thằng tí: " Bị lock nick này thì chơi nick khác, bị mẹ cấm cửa, ko cho tiền thì mario cũng không có mà chơi". Từ sáng đến giờ chỉ có 2 đứa dám đi tiểu, đơn giản vì chúng sống ở cái xóm này rất lâu rồi nên chuyện nhà ông Hưng có cái mộ thì khỏi cần vào thì đứa nào cũng biết cả, nhưng mà cái tấm hình kinh dị kia thì rất ít ai được mục kích.
Thằng phát là 1 trong 2 đứa từng vào đi tiểu, ban đầu nó vui vẻ đi vào gian sau, nhưng khi đi ra thì cái quần nó hơi ươn ướt, không cần hỏi cũng biết nó ráng rặn cho lẹ rồi chạy ra ngoài không kịp dội nước. Bận rộn suốt từ sáng đến giờ, nhờ ít uống nước nên Bảo cũng chưa thấy cần thiết phải đi ra gian sau.Thằng Long đã về nhà lúc 10h30, giờ tiệm net chỉ còn Bảo và 9 thằng con trai đang đắm đuối nhìn vào con nhân vật ảo mặc bộ Đường Nghê Giáp mà chúng quên rằng nhân vật thật ở ngoài đời đang mặc cái áo thun sell off bốc mùi chua loét.
Bảo giờ đã rãnh rỗi, anh không biết làm gì nên vào web kiếm thông tin về những bí ẩn khoa học chưa giải thích được, trong đó có 1 tấm hình mấy người bạn chụp chung nhưng có lòi đầu 1 đứa trẻ gương mặt như âm binh đang nhe răng hăm dọa người chụp ở giữa 2 chân của 1 trong số đó.Lúc trước Bảo đã từng xem tấm hình này rồi, anh cho rằng chắc chắn là do photoshop hoặc ánh sáng gây nên, nhưng giờ Bảo đã trở nên thận trọng hơn, anh cho rằng đây là 1 bức hình vô tình chộp được khi mà ma quỷ không kịp biến đi. Con người sống trong vũ trụ bao la này không phải là bất biến, nếu để ý ta sẽ thấy suy nghĩ của ta về 1 chuyện, 1 hiện tượng gì đó sẽ thay đổi theo thời gian.
Bà nội của tôi lúc còn bé rất sợ ma, khi trở thành 1 cô gái 17 tuổi có học hành thì cho rằng ma quỷ không tồn tại, nhưng đến lúc bà tôi già thì lúc nào bà cũng lảm nhảm chuyện ma, bà tin rằng 2 anh sinh viên đi cắm trại bị té xuống hố rất nông nhưng lại chết là do ma quỷ kéo, cứ thế cho đến lúc nhắm mắt bà vẫn cứ tin rằng ma quỷ hiện hữu trong thế gian này, riêng Bảo lúc nghe bà kể thì cho rằng: "Cháu nghĩ 2 anh sinh viên đó do sợ ma nên không ai chịu làm đà để người kia leo lên trước, và chắc sợ người leo lên rồi sẽ không cứu mình".Bà nội móm mém cười và lắc đầu: "Cháu tôi còn nhỏ nên không hiểu hết chuyện đời đâu, ngày xưa bà cũng như cháu vậy, trên đời có dương thì phải có âm, nếu cháu cho rằng trên đời này cái gì nhìn thấy mới là thực, cái nào không nhìn thấy là ảo giác thì cháu đã sai rồi".Suy nghĩ lan man, Bảo thiếp đi lúc nào không biết.
-Đồng hồ đã 2 giờ sáng, Bảo giật mình thức dậy, bụng đau và sôi ùng ục.Theo phản xạ, Bảo đứng dậy định vén màn nhưng lại thôi, đứng 1 phút trong nhà sau đi tiểu đã chết khiếp, ngồi đồng trong đó 10 phút chắc sợ vãi mật. Bảo nhìn xung quanh thì thấy bọn thằng Phát đều ngủ cả rồi, Bảo thò tay cầm con chuột đóng ứng dụng những máy trạm ko sử dụng để tránh tình trạng ăn gian, treo auto xong rồi đăng xuất tài khoản ra, một chiêu mà đa số gamer chơi đêm đều rất rành.Bổng Bảo nảy ra 1 ý có thể đi toilet mà không mất mặt. Bảo đổi địa chỉ IP của cái modem từ 192.168.1.1 thành 192.168.1.2 để cả phòng nét bị rớt mạng rồi lí nhí gọi thằng Phát dậy:
"Phát, dậy giúp anh 1 tay, mưa lớn quá dây mạng bị đứt rồi". Thằng Phát ban đầu không quan tâm lắm nhưng đến khi nó sực tỉnh mở con nhân vật lên xem thì thấy bảng rớt mạng hiện lên nó mới lật đật đứng dậy đi theo Bảo. Cầm cái đèn pin loại nhỏ, 2 anh em đi chậm rãi qua ngôi mộ, mắt không quên nhìn thẳng phía trước để tránh nhìn thấy cặp mắt đỏ ngầu trên mộ, đến nhà sau, Bảo kiểm tra dây nhợ xong rồi phán 1 câu: " dây không bị đứt gì cả, chắc tại trời mưa lớn, chút nữa chắc có mạng lại, mạng FPT là thế đấy". Sau đó Bảo đi vào toilet đi cầu và bảo thằng Phát đi ra trước đi, thằng Phát đương nhiên không dám đi ngang ngôi mộ 1 mình nên nó cũng đau bụng theo cho đỡ sợ.
Trong lúc 2 anh em đang ngồi sát vách nhau thì đột nhiên Bảo nghe tiếng tru phát ra từ vách bên chỗ thằng Phát đang ngồi đi cầu, tiếng tru dài và cực kỳ thê thảm như từ cõi hư vô vọng về. Bảo rụng rời tay chân, la lên:
" Phát, mày đi đâu rồi, Phát". Tiếng hú ngưng bặt, Bảo vội vàng dội cầu rồi leo lên bục nhìn qua bên kia, từ trên nhìn xuống, chẳng thấy thằng Phát đâu cả, chỉ thấy trên nắp bồn cầu có 1 lọn tóc đen dài và ướt nhẹp, giống y hệt như mái tóc bà Minh Hải trong hình, Bảo không tự chủ được nữa, anh trượt chân lọt xuống đất, giật mình tỉnh dậy thì thấy mình té dưới ghế bố, còn thằng Phát vẫn đang ngủ say như chết trên máy số 3.Té ra nãy giờ mình nằm mơ, Bảo vui mừng như lụm được tiền.Dựng lại cái ghế bố, Bảo quyết định ngày mai mua tấm bạt về làm cái màn che cái mộ lại để bớt sợ mỗi khi đi ngang đây.
-Sáng hôm sau, Bảo phone thằng Long nhờ mua dùm mấy tấm bạt trước khi qua phòng net. Bảo nhờ thằng Long che dùm cái mộ trong khi Bảo đứng ở gian ngoài coi tiệm.Từ lúc có cái màn, Bảo
cảm thấy đỡ sợ hơn, và đa số anh chỉ đi toilet vào ban ngày, dù nhiều lúc anh nghe thấy tiếng rột roạt mỗi khi đi ngang nhưng vì ban ngày và đi nhanh nên anh cũng xem như không.Mọi chuyện từ đó
êm xuôi, dường như người chết không còn tức giận vì hình ảnh trước lúc chết của mình bị mọi người nhìn thấy nữa, cho đến 1 ngày...
Hôm đó thằng Long có việc dưới quê nên xin nghĩ vài ngày, Bảo nhờ thằng em tên Thịnh xuống phụ trông coi quán. Nói là trông coi nhưng thực tế nó chơi nhiều hơn vì Thịnh nghiện game online rất nặng, nếu công việc mà Bảo đang làm không phải là Net mà là công việc khác thì chắc Thịnh sẽ không ra giúp vì nó còn bận chơi VLTK tại gia.
Sẽ không có gì đáng nói nếu như trưa hôm đó Thịnh không mãi mê chơi game, Bảo vừa đi ra ngoài mua cơm về để 2 anh em ăn trưa, thằng Tí cứ xin thằng Phát cây Đại Phong Đao hút sinh lực 4% mà nó vừa săn được, thằng Phát nghịch dại thách một câu đùa vui :"Mày dám vào trong * xuống cái mồ đó thì tao cho mày". Nhỏ tuổi thiếu suy nghĩ + tham + không sợ ma vào ban ngày đã khiến Tí làm liều, nó không nói không rằng chạy vào trong vén tấm bạt lên tè 1 vũng ngay mộ, nước văng dính cả tấm ảnh, sau đó nó chạy 1 mạch ra ngoài nằng nặc đòi thằng Phát đưa cây đao nhưng không được, 2 đứa suýt choảng nhau dù thằng tí bé hơn đến 3 tuổi. Đúng lúc đó Bảo đi mua cơm về tới, khỏi nói bạn đọc cũng biết cảm giác của anh khi nghe chuyện động trời này, bảo đứng lặng 1 lúc, quệt mồ hôi trên trán đang vã ra như tắm không phải vì đi nắng mà vì sợ, Bảo đuổi cả 2 thằng về nhà sau khi cho mỗi thằng 1 bạt tay cảnh cáo.
Bắt ghế bố nằm gác tay lên trán suy nghĩ mặc cho thằng Thịnh muốn làm gì thì làm, tâm trí anh giờ không còn nghĩ đến doanh thu nữa, anh đang lo sợ 1 sự trả thù mà kẻ thù này ngay cả chính quyền cũng không thể can thiệp được. Bảo nhớ lại 1 câu chuyện mà cách đây gần nữa năm anh nghe ông sáu gần nhà kể lại, chuyện xảy ra dưới quê của ông Sáu, có gia đình họ Lâm làm nghề nông, một lần nọ thằng Tuân là con út trong nhà nghịch dại cho trâu cày lên ngôi mộ của bà Tám Lu tháng trước bị xe công nông cán chết, mặc dù sau đó cha của Tuân đã cho sửa chữa lại ngôi mộ và đốt nhang xin lỗi người đã khuất nhưng dường như người cõi âm thù rất dai, đêm nào cha con Tuân cũng nghe thấy tiếng gõ cửa, nhưng hễ cứ đi chung với nhau ra mở cửa thì chẳng thấy ai ngoài bóng cây đa rễ mọc um tùm trước sân.
Một lần nọ Tuân nhờ bố *c 1 lỗ nhỏ trên cánh cửa để khi có tiếng gõ cửa nó sẽ thò mắt vào xem là ai chọc phá, ông bố cũng cho là chí lý vì cứ bị phá giấc ngủ đêm như thế này thì cho dù không bị ma bóp cổ cũng chết vì mệt mõi. Tối hôm đó, như thường lệ cứ 12h khuya là cả nhà đang ngủ lại thức giấc vì có tiếng gõ cửa, bà mẹ đã quá quen thuộc nên chỉ bịt tai rồi quay vào ngủ, chỉ có Tuân và bố là ngồi bật dậy đi từng bước chậm rãi ra cửa, mặc dù là người đề xướng ra cách *c lỗ nhưng chính Tuân lại cũng rất sợ khi phải nhìn vào cái lỗ đó, nó cho rằng bên ngoài cửa là 1 cái thây bê bết máu của bà Tám Lu đang quằn quại nên nó cứ lần lừa mãi không chịu đưa mắt vào nhìn.Ông bố hiểu ý con, ông nhanh tay đẩy nó qua 1 bên và đưa mắt vào cái lỗ rất nhỏ do chính tay ông *c. Tuân nhìn bố và tưởng tượng bố sẽ hét to lên khi thấy tình cảnh bên ngoài. Nhưng không, ông bố vẫn ngồi im nhìn vào cái lỗ, hoặc là bên ngoài không có gì, hoặc là có 1 cái gì đó không ghê rợn mà rất kỳ bí khiến ông tò mò? gần 10 giây đồng hồ sau, ông bố quay mặt ra, vẻ mặt ông trở nên đờ đẫn, ông không nói được 1 câu nào với Tuân mà chỉ cố gắng lết vào nhà trong như muốn tránh xa cái cửa, hay nói đúng hơn là thứ mà ông vừa nhìn thấy qua cái lỗ.
Tuân lo lắng chạy theo bố, dìu ông lên giường, nó hỏi:
"Bố, bố thấy gì mà tại sao lại sợ đến vậy!"
lần đầu tiên Tuân thấy bố sợ đến mức đó, ở nông thôn thì người cha trong gia đình rất có uy và có quyền hành, các con đối với ông thì vừa thương vừa sợ, đối với chúng thì cha là người có sức mạnh và quyền lực nên khi Tuân thấy bố sợ hãi thì nó nghĩ là bố nó vừa gặp 1 cái gì đó còn kinh hơn cả bố nó, ví như là gặp ông nội nó chẳng hạn.
>> Truyện đọc nhiều nhất: Bí mật trong quán Net (P2)
>> Đọc thêm các truyện ma có thật hấp dẫn tại đây